VĨNH BIỆT BÁC THANH TÙNG

VĨNH BIỆT BÁC THANH TÙNG!…
SG có 2 ông anh, 2 nhà thơ gốc Bắc vào lập nghiệp sau năm 1975, 2 con người tử tế sống rất hiền, thật hiền như Bụt: Hoài Anh và Thanh Tùng. Cả hai đều đã rời cõi tạm, bác Hoài Anh đi trước thoắt đã 6 năm, giờ đến lượt bác Thanh Tùng. Với Hoài Anh mình có dịp tiếp xúc nhiều hơn, ngôi nhà nhỏ ở xóm đạo Cầu Kho trên đường Trần Đình Xu, quận Nhất mình đã tới cùng ông anh trò chuyện nhiều lần. Mình đọc thơ Thanh Tùng và tiếp xúc không nhiều, nhưng ấn tượng về bài “Thời hoa đỏ” cả thơ lẫn ca khúc (do NĐB phổ nhạc) đã in đậm trong ký ức nhiều năm giữa lúc hoạn nạn ngỡ như không thiết sống, những mong gặp tác giả. Năn 2011, mình vào SG mượn tạm căn hộ ở chung cư H3 bên Khánh Hội, quận 4 của bà chị ăn tết Tân Mão và thật may được Lê Thiếu Nhơn đưa Thanh Tùng đến nhà uống rượu mừng xuân. Năm 2013, mình lại cùng ông anh Thanh Tùng uống rượu tại quán ăn Huế của nhà văn Mường Mán trong cái hẻm nhở trên đường Nguyễn Văn Trỗi, Q Phú Nhuận. Mới chỉ hai lần thôi, nhưng mình tìm thấy một tâm hồn đẹp, một nhân cách cao thượng ẩn giấu sau vẻ bề ngoài kiệm lời, rất hiền, thật hiền cả khi cùng ông anh uống rượu tẩy trần, giữa thời buổi loạn nhân cách, loạn chuẩn giá trị…
Hôm nay chợt nghe hung tin tác giả “Thời hoa đỏ” đã ra đi hồi 21h45′ ngày 12/9/2017. ThanhTùng ơi! Anh thanh thản rời cõi tạm sang bên kia thế giới có gặp Hoài Anh xin hãy nhắn giúp em đôi lời và nhận ở em một nén tâm nhang… Xin vĩnh biệt anh, một nhà thơ em hằng ngưỡng mộ!…

5 comments

  1. i Thanh Tùng là một thi sĩ trong số thi sĩ hiến hoi hiện nay. Còn tất cả là CÁN BỘ THƠ!

  2. Hehe, một phát hiện hay thiệt. Sóng số hiếm hoi ấy có thi sĩ Ngô Minh yêu quí nữa đấy!

Comments are closed.