Ở SG đi ngủ 11

Ở SG đi ngủ 11, 12h là chuyện bình thường. Hôm nay thay cha canh giờ gọi mẹ dậy … mới thấy thương cha nhiều hơn. Cũng đã gần 10 năm rồi kể từ ngày mẹ bệnh nặng, một tay cha gánh vác. Vậy mà lần nào về hay điện về cũng đều nghe cha dặn: hai anh em ở trên đó ráng học hành, làm việc, khi nào có nghỉ nhiều hãy về. Ở nhà cha lo cho mẹ được. Có làm, tiêu xài gì cũng phải dành dụm…
Cũng hơn phân nửa thời gian đó ở cái đất SG. Cố gắng, phấn đấu hết mức để làm tốt cái nghề mà cha mẹ đã cho để sống, để được học trò quý mến, bạn bè tin yêu. Có được nhiều thứ mà cũng còn rất nhiều thứ chưa có, thậm chí mất đi. Nhưng vẫn phải mạnh mẽ mà sống…
Trời lúc này mưa lạ …
Đợi 1 SMS đã hơn 4 tiếng rồi :(((((
See Translation