Khi tôi viết về việc Andy hay tranh luận

Khi tôi viết về việc Andy hay tranh luận, có rất nhiều bạn khuyên tôi nên nói “con là con mẹ nên phải tuân theo luật lệ của mẹ”, tôi không phản đối bạn vì tôi nghĩ rằng cách ấy có thể hiệu quả với một số bé, nhưng tôi muốn kể câu chuyện của tôi.
Ngày còn nhỏ, tôi là một đứa bé thường bị cô lập giữa tập thể, trong gia đình, trong khu xóm. Tôi thường xuyên bị đánh đòn vì không được lòng người lớn do rất hay cãi, tôi luôn cảm thấy cuộc sống của mình tràn ngập những bất công. Tôi rất tham vọng và luôn nghĩ mình giỏi, ai khen tôi giỏi tôi nghĩ đó là chuyện đương nhiên, tôi cảm thấy tôi xứng đáng như thế! Tôi ghét luật lệ và ghét sự áp đặt. Vd người lớn yêu cầu tôi thay quần áo ra phải bỏ vào sọt đồ dơ thì chính người lớn phải làm đúng như thế, nếu không tôi không phục. Tôi ghét nhất ai đem việc tôi lệ thuộc ra để làm áp lực với tôi, kiểu như mẹ nuôi con thì con phải nghe lời mẹ, tôi nghĩ tôi có đóng góp vào gia đình, tôi biết nấu cơm, biết làm việc nhà, tôi biết giá trị của tôi. Vào thời đó thì những đứa trẻ như tôi sẽ bị xem là kiêu căng, láo toét.
Trong lớp học, tôi luôn cầu toàn và chuyên làm những việc không ai nhận. Khi tôi được giao làm báo tường nhưng không ai đóng tiền mua giấy và bút lông, tôi lấy tiền tôi mua. Thi cắm hoa, tôi tự bỏ tiền. Thi nấu ăn, tôi tự nấu luôn! Khi lớp tôi được công bố giải thưởng về báo tường, cắm hoa và nấu ăn, tôi tự lên lãnh, không cho lớp trưởng lên vì tôi cho rằng nếu bạn không đóng góp, thì bạn không xứng đáng được vinh danh. Tôi lên lãnh đúng 3 lần, mặt nở ra như bánh phồng tôm chiên. Tôi không nhún nhường ai và không cần lấy lòng ai, tôi thích nổi trội, càng ghét tôi càng ra vẻ khác biệt.
Đôi khi tôi rơi vào trầm cảm vì không chia sẻ được với ai, kể cả những người mà tưởng là phải yêu thương tôi nhất. Cũng có người thương tôi nhưng không hiểu sự cô đơn của tôi. Tôi trở nên ngang ngạnh và không bao giờ thừa nhận mình sai, tôi có thể cãi nhau với bất cứ ai 3 ngày 3 đêm liên tục để bảo vệ quan điểm của mình.
Sau này gặp lại tôi, bạn bè xưa thường bất ngờ vì tôi khác nhiều quá, tôi ít tranh cãi hơn, nhưng bất ngờ nhiều nhất là thấy tôi giỏi hơn hồi nhỏ. Có thể vì không ai áp đặt tôi nữa, tôi được thoải mái về tư tưởng nên không cần tranh luận, chỉ cần cố gắng làm việc mình một cách tốt nhất, (nhưng tôi ngẫm cái chính là tôi bị ghét nên không ai thấy tôi giỏi).
Và tôi thấy hình ảnh tôi trong những đứa trẻ khác con của bạn bè tôi. Ở VN, những đứa trẻ ấy luôn bị coi là ngang ngược, cá biệt, học hành lớt phớt nhưng ra nước ngoài thì học rất giỏi, thậm chí có học bổng. Bởi vì sao, bởi vì ở nền giáo dục ấy cá nhân chúng được quan tâm và quan điểm của chúng được tôn trọng.
Tôi đã đọc rất nhiều sách về giáo dục của nước ngoài, họ nói rằng không được quy kết con là lười, ngu, lì… Nhưng tôi nghĩ: nếu bạn có một đứa con lì, bạn phải thấy sự mạnh mẽ; nếu con bạn bướng, đó là kiên định; nếu con hay cãi, đó là khả năng tranh luận… vì có biết bao đứa trẻ không dám nói ra điều chúng suy nghĩ. Nhiệm vụ của bạn là học cách định hướng chúng chứ không phải ngăn chặn.
Tôi có 3 đứa con, tôi giáo dục chúng hoàn toàn khác hẳn, con tôi được khuyến khích nói và làm những gì chúng thích. Nhưng rất tiếc hai anh khá hiền lành so với em trong khi Andy chính là bản sao của tôi hồi nhỏ. Andy cá tính rất mạnh và luôn quyết tâm đạt mục đích, không bỏ cuộc vì bất cứ trở ngại nào, chỉ khi được thuyết phục bằng những lý luận rất logic. Và tuyệt đối đừng lừa Andy, vì Andy sẽ nhớ tất cả mọi chuyện rồi nhanh chóng kết nối chúng lại với nhau.
Tôi không biết con tôi có thành công hay không nhưng tôi nghĩ cha mẹ phải tìm ra cách tốt nhất cho con mình, con tôi không thể là những đứa trẻ cô đơn – như tôi ngày xưa.

52 comments

  1. Em có đọc đâu đó: ” Đem hành động mà dạy thì người ta theo. Đem lời nói mà dạy thì người ta không phục”. Em cũng thuộc loại bướng bỉnh nên toàn lấy câu này ra biện minh. Ngày xưa lúc mới 4t mẹ bắt học tiếng Anh, em thì ghét, chả thấy hứng thú gì bèn nói: “Sao không bắt mấy đứa người Anh học tiếng Việt mà bắt đứa người Việt học tiếng Anh” :v

    1. Chị em mình hỏi vậy sẽ bị đánh giá là ngang ngược hoặc kiêu căng, bởi vậy ráng hiểu con và phải làm gương cho nó

  2. Tks chị Nguyen Pham Khanh Van (Khánh Vân PR), ngày xưa em không hiểu sao cứ bị ghét mặc dù học giỏi rất giỏi!!! Má thì nói lì quá bướng quá. Giờ nhất định vẫn tranh luận đúng sai & gom góp sự kiện rồi quay ngược lại tóm cổ kẻ nói không đúng một việc bất hợp lý cách đó …3 năm

  3. Vẫn biết vẫn hiểu những đứa trẻ cá biệt là những cá thể rất khác biệt.
    Đọc sách báo.. hiểu hết.. biết hết về giá trị khác của sự ương bướng .ngang ngạnh. ,hay cãi như ch nói.. nhưng k hiểu sao vẫn k thể kiên định và trung thành với suy nghĩ đó mỗi khi chúng đối đầu với mình. Thoát ra khuôn khổ của mình. Với 1 ng mẹ cầu toàn thì sự vô tổ chức là k thể chịu nổi…
    Em thực sự k biết làm sao để mẹ con em giảm căng thẳng hơn. Vì em cảm nhận rất rõ trái tim em dường như lạnh hơn khi mâu thuẫn xảy ra.con thì vẫn thương. Lo vẫn lo..nhưng sao e k có cảm nhận ty nào trong đó. Em phải làm sao đây chị

    1. Bạn phải bỏ ngay ý nghĩ đó vì những đứa trẻ đó cực kỳ nhạy cảm, nó phát hiện ngay sự thiếu ty và nó nổi loạn, nó sẽ có 1 vết thương k bao giờ lành

  4. Ủng hộ quan điểm của chị 100%. Em cũng dạy con em theo cách ấy, nhưng đôi khi vẫn phải áp đặt. 🙁

    1. Vì nhiều khi mình k đủ kiên nhẫn, mệt quá mà, áp đặt nhanh hơn

    1. Nhưng hồi bé chị luôn bị coi là tội đồ, luôn làm những trò khác người

  5. Em ngày nhỏ cũng ngang bướng, muốn là làm cho bằng được, hay cãi, hay hỏi, bị mẹ em và bà con nói là hay trả treo, trứng đòi khôn hơn vịt, nói tào lao….. rồi bị bợp tai vì những lúc mẹ em thấy đuối lý hoặc thấy quê trước mặt bà con, em ko sợ đâu, em chỏ thấy tủi thân, em khóc em nói mẹ đẻ con ra được thì mẹ giết được nhưng con vẫn phải nói. Em còn hay bị nói mày giỏi thì mày ra đường kiếm cơm ăn đi đừng ăn của tao, nên em học xong lớp 12 em đi kiếm cơm ăn liền.
    Hay tranh luận, đặc biệt với con nít ở VN là được mặc định cho là mất dạy chị à. Còn đi làm mà hay tranh luận thì sếp ko ưa đâu vì khó trị

    1. Đúng luôn, cãi ăn bợp ngay! Còn đi làm hả? Cứ để đời dạy, chị chỉ đi làm cho những người mà chị phục, không phục không phò.

  6. Ui trời ! Y hệt Tính tình của con gái tôi đây nè bướng bỉnh và chống đối , không chịu học , nó cũng tên là : Nguyễn Phạm Khánh An ,, hay là cái tên nó tạo nên tính cách ( tên Ba nó đặt ) đang cảm thấy lo lắng làm sao cho bé ham học hành mê đọc sách bây giờ , tôi đã hết cách mặc dù tôi cũng tự làm và thực hành cho bé nhưng cũng khg hiệu quả ..

    1. Nó không muốn thì có trời bắt, chỉ có tạo môi trường thúc đẩy thôi à, nó sẽ đọc khi nó cần đọc

  7. Em thấy hình ảnh của em trong câu chuyện của chị. Em cũng trải qua cuộc sống cô đơn, đôi lúc trầm cảm. Và đến giờ e luôn nguyện trong lòng nếu có con nhất định cũng sẽ giáo dục theo cách như chị để con em đc phát triển tốt nhất.

    1. Chị thương em hơn trách vì em đau buồn ảnh hưởng đến con, nhưng con sẽ không thông cảm cho em như chị, em quên đi chuyện ba nó, em hãy cho con tình yêu, nếu không sau này em sẽ mất con đó

  8. Em giống chị. Ở nhà em bị đánh đòn nhiều nhất nhưng em k bao giờ để gia đình lo lắng bất cứ điều gì về em. Ngược lại ở nhà làm gì cũng hỏi hay phải có em dự vào. Em bây giờ cũng vậy, k bao giờ bắt con phải nghe lời mình răm rắp hay con lỡ phá, làm hư đồ gì là em coi đó là lỡ, dặn dò con. Còn cái phòng con em thì nó vẻ tùm lum em cũng kệ… hihi…

    1. Trời ơi y chang nhau, đêm ngủ là chị quấn mền khóc, khóc hoài, chừng 11t mà đứng ngoài đường nghĩ “nơi nào dành cho mình?”

  9. Lúc em đọc bài trước của chị về Andy em biết sẽ có bài này 🙂 vì đọc nhiều comment em hiểu họ đang bày chị cách “trị” Andy nhưng em nghĩ rằng chị đang viết 1 bài tâm sự chứ không phải 1 bài cầu cứu…Em thì nghĩ mỗi đứa trẻ có 1 khác biệt,không ai giống ai,nên em chỉ cười khi người khác chỉ mình cách nuôi con giống như họ.Nếu mà đứa trẻ nào cũng như đứa nào thì chắc các bà mẹ trên thế giới chỉ cần mua sách về đọc,và áp dụng theo từng trang…các đứa bé sẽ ngoan,sẽ giỏi giang thành đạt hết hihi

    1. Em tinh tế lắm! Chị chỉ kể thôi, chị phải có cách xử lý riêng chứ vì chị quá hiểu sự phát triển của một đứa trẻ cá tính

  10. Con gái nhỏ nhà mình cũng cá tính và lí luận như Andy .vì việc này mà mình và chồng mình luôn bất đồng trong dạy con.ông ấy luôn gia trưởng và áp đặt.lúc nào cũng nói con là con ba nói gì cũng phải nghe kg đc cãi .nhiều lần mình thấy nó kg trả lời nhưng mình thấy nó kg phục.

    1. Mình nói thiệt nha, ban đầu nó không phục, sau đó nó tìm hiểu rồi nó lạnh lùng, dần dần chuyển sang khinh thường, nguy hiểm lắm luôn! Không áp đặt với những đứa trẻ thông minh được đâu

  11. 3 triệu tỷ like, tiếp tục giáo dục Andy như vậy nhưng đừng quên chàng Tơ đẹp trai nhé. Chưa chắc là “hiền” đâu . Chờ 10 năm nửa nếu mình lầm thì đãi cả nhà một bửa nè

  12. Em rất thích cách chị kiên nhẫn với Andy, em đang cố gắng học hỏi mỗi ngày.
    Tâm trạng của em khi đọc stt trước là “mình phải kiên nhẫn với con hơn, phải học hỏi cách làm cho con hiểu một vấn đề theo logic của con như chị ấy!”
    Con trai em gần giống Andy vậy, nhưng thương lắm vì con phải chịu sự nghiêm khắc của mẹ và ba. Em sẽ trao đổi với chồng em để tìm ra giải pháp với con. Cảm ơn chị với 1 stt ngăn chặn em leo thang áp đặt với con trai em. Yêu chị ngàn lần.

  13. Em đã bị liệt vào siêu thế lực bóng tối ở nhà phe kia là siêu anh hùng chờ thời cơ khởi nghĩa!!!

  14. Andy là cái anh chàng giằng co với chú dắt mẹ buổi trao giải “Bông hồng quyền lực” phải không Nguyen Pham Khanh Van ?

  15. Em thấy bóng dáng mình trong những câu chữ của chị, đã bao nhiêu lần em khóc vì ấm ức mà Ko thể nói ra. Có những lần đạp xe lang thang mà Ko muốn về, luôn miệng bị nói là cãi láo, lì lợm ngang bướng, chưa khi nào e nhận dc sự chỉ dạy tận tình mà toàn là tự nhìn tự bắt chước tự mò mà ra, ấy vậy nhưng luôn bị ép buộc phải thế này mới đúng thế ki mới phải, chưa kể phải nhịn nhục để Ko nghe tai tiếng để rồi Ko dc sống đúng với bản thân. Ngay cả đến giờ khi e có con nhỏ rồi em vẫn bị áp đặt chị ah, khi em phân tích em tranh luận e vẫn giống như kẻ hỗn hào Ko biết điều. Em vẫn luôn ước và nghĩ nếu mình dc ủng hộ dc ở trong môi trường khác có lẽ em đã khác.

  16. Hồi nhỏ em cũng rất cô đơn và hay cãi bướng, cũng đừng có lấy giọng điệu vì ta lớn hơn mi nên mi phải nghe ta mà nói chuyện với em. Sau này khi về ở nhà ba mẹ cũng bị bất mãn vì cái tư tưởng ở nhà ba mẹ phải theo ý ba mẹ. Nhưng ra đời thì em cũng nhận ra đúng là khi phụ thuộc vào ai thì mình cũng sẽ phải chịu theo luật của họ thôi. Em nói ra không phải để ủng hộ việc đè con bằng cách nói như vậy với nó, vì em cho đó là cách nói thể hiện sự thua cuộc của người lớn. Nhưng em cũng cảm thấy nếu không biết những “chân lý” kiểu “ở dưới mái hiên phải cúi đầu” thì cũng khó lắm. Ít nhất là tại xã hội này. (cá nhân em cũng thấy mình va vấp và tự làm con đường mình đi không bằng phẳng bởi tính cách đó của mình).
    Chỉ là phát biểu cảm tưởng thôi ạ

    1. Mình nói cho nó biết điều đó để con tự điều chỉnh, có câu “Cơm người khó lắm con ơi, chẳng như cơm mẹ con ngồi con ăn” nhưng không nên đánh đồng hai môi trường

  17. Em nghĩ kiếp trước chị là công chúa, vì mắng mỏ nô tì nhiều quá nên kiếp này chỉ được sinh vào gđ trung lưu, nhưng cái cốt cách vẫn còn 😉

    1. Em biết sao giờ anh? Nó thấm vô máu, luỵ vầy sao bằng luỵ bạn anh?

    1. Ôi rất là phê nhé, đấy là cậu chỉ giao tiếp, sống và dạy bọn nó rất hại não luô

  18. Yêu cái mặt bánh phông tôm chiên <3 Ngày bé tui hoàn toàn ngược lại bà, tui ngoan ngoãn, nghe lời, ko dám nói lên ý mình, luôn phải cố gắng làm hài lòng người khác. Vậy mà tui vẫn bị đánh mỗi ngày, cũng vẫn cô độc, tui cũng bị trầm cảm vì điều đó!
    Bây giờ tui cũng tự nhủ làm sao để con mình ko bị như mình ngày xưa, hic hic... :'(

    1. Khổ thân cha mẹ mình ngày xưa quá chị, em thương xót em, em thương xót các bậc cha mẹ, họ hành hạ con mình và làm lệch lạc nó mà không biết!

Comments are closed.