Khi đọc những câu chuyện kể của tôi

Khi đọc những câu chuyện kể của tôi, nếu bạn đã từng lấn cấn trong đầu những thắc mắc làm gì có người tốt vậy, làm gì có những cuộc đời buồn đến thế, làm gì có những số phận bi thương nhường kia, hãy xem chương trình này.
Khi bạn bế tắc và thấy như ông Trời chỉ trút nắng xối mưa ngay đúng chỗ mình đứng ngồi, khi bạn thấy mọi cánh cửa như đóng sầm lại trước mắt, khi bạn thấy cả thế giới như quay lưng với mình, hãy xem chương trình này.
Khi bạn đang hạnh phúc, cũng hãy xem chương trình này để bằng lòng với cái mình đang có bởi có những con người ngoài kia, chỉ để làm người-bình-thường thôi, cũng đã phải cố gắng đến cực cùng.
Trời ơi, xem chương trình, nghe những câu chuyện của họ, tôi không thể khóc nhưng tim mình như bị bóp nghẹt, lòng dậy lên một nỗi chua chát ê chề. Nhưng sau đó là gì? Là nỗi mừng và niềm kính trọng. Mừng vì họ đã vượt qua để trở thành những con người khác. Kính trọng vì dù bị cuộc đời quăng quật tơi tả nhường kia nhưng họ vẫn gượng đứng lên, đứng vững và quay lại tạ lỗi cũng như trả ơn nó.
Hãy nghe anh Hùng kể về hộp cơm trong chùa, hộp cơm đầu tiên anh không phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt hay máu. Hãy nghe chị Tâm kể về những con người đã neo chị lại, đã tận tuỵ chăm sóc trong những ngày chị vật vã vượt qua cơn nghiện. Để chi? Để thấy rằng chỉ yêu-thương mới có thể vực dậy một cuộc đời. Nếu để ý, ta sẽ thấy rằng khi kể vì bi-kịch của mình, họ cười nhưng khi nhắc đến những yêu-thương ấy, họ đã khóc.
Xem đi, để thấy quanh mình có những cuộc đời mà thăng trầm của nó biên độ còn rộng hơn rất nhiều lần những chất liệu xây dựng nên tiểu thuyết, cải lương hay phim Hàn. Xem đi, để sống chậm lại, trải lòng ra với những phận người, đôi khi chỉ bằng một hộp cơm, câu nói hay sự hiện diện bên cạnh bởi biết đâu, đó chính là tất cả những gì cần nhất cho một-cuộc-đổi-đời.
Thực lòng cám ơn những con người đã làm nên chương trình này. Không uỷ mị sướt mướt nhưng cảm xúc luôn được đẩy lên đến tận cùng. Tôi đánh giá cao Trấn Thành qua đây bởi đối diện và trò chuyện cùng những bi kịch cuộc đời luôn là những cuộc đối diện và trò chuyện khó khăn nhất vì nó đòi hỏi một sự tinh tế cũng như thấu cảm vô cùng lớn.
Buồn nhưng đẹp làm sao.