“Hôm nay

“Hôm nay, trong lúc trò chuyện với cô con gái nhỏ của mình, đột nhiên tôi nghiêm túc hỏi rằng: “Con có thấy bố là một người bố tốt hay không?”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ một lúc mới trả lời: “Nếu như cho điểm số, có lẽ bố không được là một người bố tốt.”
“Ồ, vốn dĩ trong mắt con bố không phải là người bố tốt!”, tôi lẩm bẩm.
Nhìn thấy vẻ mặt chùng xuống của tôi, con bé thành thật động viên: “Không sao đâu, trước nay cũng đâu có ai dạy bố làm một người bố tốt là phải thế nào mà”.
Vậy là đứa con gái mới học lớp 5 bắt đầu chỉ bảo tôi một hồi:
“Đối với con thì một người bố tốt rất đơn giản. Bố chỉ cần nhẹ nhàng nói chuyện với con và em Bỉm, nói chuyện bố hiểu không? Không phải cứ động một tí là ầm lên, động một tí là nổi nóng, động một tí là quát tháo. Bố cần phải… nhẹ nhàng, bình tĩnh, nhẫn nại mà nói chuyện, cho dù con và em Bỉm không hiểu thì đó là bởi bố thông minh hơn con và em mà!”
Lúc này lắng nghe con gái nói, tôi bỗng cảm nhận được sự bao dung vô bờ của con bé. Trong lòng tôi cũng rất hài lòng với con gái, con bé thật biết cách quan sát người khác, vả lại con bé cũng giúp tôi giải quyết được vấn đề của mình.
Con bé lại nói tiếp:
“Còn nữa, bố và mẹ rất hay làm việc riêng của mình, chẳng cần biết con và em Bỉm đang làm gì. Những lúc con làm bài, đọc sách, hay tập đánh cờ vua trên mạng, con có điều muốn hỏi thì bố chỉ ờ ờ rồi chẳng quan tâm gì nữa.”
Nghe thấy con gái nói như vậy, tôi chợt nhận ra rằng tôi luôn mong đợi và yêu cầu con cái chuyên tâm, nhưng bản thân lại không thể làm gương cho con.
Con bé tiếp tục nói:
“Nếu như bố có thể làm được những điều ấy, con nghĩ bố sẽ là một người bố tuyệt vời, con nói thật đó. Con rất thích bố làm thầy giáo của con, vì khi bố chỉ bài cho con học, bố nói rất dễ hiểu mà lại vui vẻ thoải mái, thật sự bố rất ‘lợi hại’!”
Sau khi nghe con gái nói, tôi vừa hài lòng vừa cảm thấy có lỗi với con. “Bố sẽ làm theo lời con nói, chúng ta ngoắc tay cam kết nhé?” Con bé thấy vậy, cười tươi như một thiên thần nhỏ.
Sau cuộc trò chuyện với con gái, trong lòng tôi dấy lên một cảm xúc đặc biệt: “Con gái, bố thật sự rất cám ơn con, con đã dũng cảm làm thầy giáo nhắc nhở bố, bao dung những điều thiếu sót của bố, bao dung cho bố những lúc tính khí bố không tốt, còn dạy cho bố biết làm một người bố tốt là như thế nào”. Làm một người bố, người chồng, người con quả thật là không hề dễ dàng. Tôi như một đứa trẻ hai tuổi, vẫn đang học tập, vĩnh viễn phải học không thôi…”
Cùng con cái trưởng thành – đó là một việc vô cùng quan trọng!♥
Edit by: Lương Thế Hưng

10 comments

  1. Tuyệt vời a ah. Đôi khi chúng ta cần phải lắng nghe và học từ những đứa trẻ. Nguyễn Minh Trang làm mẹ cũng k dễ e nhỉ

  2. Anh Lương Thế Hưng tuyệt vời quá. Bé Huyền thật là ngoan và thông minh anh ạ

Comments are closed.