[comment về bài viết của anh Le Dung]

[comment về bài viết của anh Le Dung]
Link bài: https://www.facebook.com/le.dung.98499/posts/10155139866877221
Có một số ý trong bài mình hoàn toàn ủng hộ:
– Những đứa trẻ luôn biết cách chơi với nhau và chúng luôn chơi với nhau lâu hơn và hiểu nhau hơn.
Khi mình ngồi quan sát hai đứa bé nhà mình chơi với nhau, nhiều lúc mình ngạc nhiên vì tại sao chúng có thể cùng cười về những chuyện… chả có gì buồn cười như thế (theo góc nhìn người lớn)
Khi ngồi nhìn con trai và con gái chơi với những người bạn bằng tuổi của chúng, tôi càng ngạc nhiên vì cách các con cùng enjoy rồi tự sáng tạo những trò nghịch ngợm – và ngạc nhiên hơn cả là quá trình liên tục điều chỉnh để thoả hiệp trong các hoạt động và chúng làm điều ấy một cách tự nhiên, vui vẻ, không có gì là căng thẳng “đấu tranh” với cái tôi cá nhân hết! Đặc biệt việc này ở lớp nhỏ của con trai tôi có vẻ dễ dàng hơn nhiều so với lớp của con gái tôi lớn hơn 5 tuổi! Dường như càng lớn, các con càng trở nên khó khăn hơn trong quá trình thoả hiệp với cộng đồng quanh mình?!
– Cơ bản là cha mẹ nuôi dưỡng và tạo điều kiện cho con để con sống cuộc đời của nó.
Mình chỉ nói đơn giản thế này: một lý thuyết “nhỏ” trong một khía cạnh nhất định của một vấn đề khoa học cần phải được chứng minh bằng hàng trăm hàng ngàn nghiên cứu tồn tại dưới hai dạng chứng minh lý thuyết + kiểm chứng lý thuyết trên thực tiễn, chưa kể còn số bài review tương đương hoặc nhiều hơn thế… và phải mất nhiều năm khi gần như mọi ngóc ngách liên quan tới lý thuyết đó được chứng thực và thừa nhận, lý thuyết mới chính thức “thành hình” và tạo nền tảng cho những khái niệm khác trong nghiên cứu… Nói như vậy, một nhà khoa học (sau khi có bằng TS và có nhiều công trình nghiên cứu chuyên sâu) chỉ là một chấm bụi nhỏ trong bức tranh lớn – cho dù có thông thái đến cỡ nào. Và nếu dựa vào nền tảng khoa học, thì một hệ thống được “chống lưng” bởi hàng triệu những đỉnh cao trí tuệ của nhiều ngành để có được bộ mặt ngày hôm nay – vì vậy, quá sức tham vọng khi cho rằng chỉ bằng cảm tính của một vài người, thiếu nền tảng học vấn và thái độ tìm tòi nghiêm túc – chúng ta có thể một bước thay đổi hoặc cải tiến toàn bộ hệ thống!
Mặc dù hệ thống của ta rất dở vì gần đây toàn dựa vào những “sáng tạo đỉnh cao” của những (người) “học GIẢ”, hoặc bằng nỗ lực quá yếu của những trí thức đơn lẻ vốn như trên đã nói, trí tuệ chỉ là hạt bụi trong bể tri thức nhân loại mênh mông…, thì một cách nào đó, nó vẫn có những cơ sở khoa học và giá trị nhất định của nó ở những điểm nhất định mà chúng ta k thể phủ nhận sạch trơn hết nếu thực sự có trách nhiệm với nhận định của mình.
Vì vậy, nói rằng k ai hiểu con bằng cha mẹ, k ai nỗ lực cho con bằng cha mẹ… cũng đúng, mà nói rằng cha mẹ nếu không tỉnh táo có thể hại con mà k biết thì cũng chẳng sai. Đơn giản là bởi chúng ta là một cá nhân với kiến thức có hạn trong chuyên môn sâu của mình và cực kỳ hạn hẹp về giáo dục và con người – bạn có chắc rằng những gì bạn nghĩ rằng đúng ngày hôm nay sẽ thực sự còn giá trị ngày mai? Mà tệ hơn nữa, nếu ngày mai bạn nhận ra mình sai ở đâu thì còn là điều đáng mừng kia đấy – bởi nó chứng tỏ rằng trí tuệ của bạn, góc nhìn của bạn đã mở rộng hơn ngày hôm trước!
Cuộc đời của con có đáng phải dùng để trả giá cho những sai lầm trong quyết định của cha mẹ?
Vậy để tránh “hy sinh” cuộc đời con vì những niềm tin không đủ căn cứ của mình về tri thức, tại sao không tập trung vào những phần mà tri thức trường học không thể “chạm” tới và cũng là thế mạnh chắc chắn của mình: tình yêu thương vô điều kiện, làm gương cho con trong cách sống và làm việc, nuôi dưỡng đời sống tinh thần và trên hết, cho con cái một tuổi thơ thực sự hạnh phúc với những trải nghiệm đáng quý mà rồi cả cuộc đời lao động và tranh đấu của cháu về sau sẽ luôn cần “vin” vào để duy trì thái độ lạc quan và động lực sống tích cực?!

3 comments

  1. Hiểu được và làm như thế nào có được “happy childhood” để cho tụi nhỏ mới là khó. ^^.

    1. Chỉ cần thực sự nhìn và nghe mà không phán xét thôi anh ạ. Vừa khó mà vừa k khó.

      Điều khó nhất trong tình yêu, cho tới nay, có lẽ là học cách chấp nhận người kia mà không tìm cách thay đổi họ.

  2. Và khi tình yêu đủ lớn, cả 2 sẽ tự thay đổi để hài hòa trong hạnh phúc. Kkkkk

Comments are closed.